Tin mới
Thư viện Ảnh
select


Thống kê truy cập
  • Đang online: 11
  • Hôm nay: 163
  • Trong tuần: 1,005
  • Tất cả: 149,941
Tắm suối

Truyện ngắn

Lưu Tuấn Hùng

Chiều Tây Bắc, bầu  trời  xanh trẻ trung không gợn một áng mây, những tia nắng cuối ngày xuyên qua kẽ rừng đại ngàn, xói vào mặt như ngồi cạnh đống lửa nướng  sắn. Đoàn chiến sỹ đại đội ba sải bước hành quân về phía Nam. Rừng yên tĩnh nghe tiếng bước chân các chiến sỹ đạp trên thảm rào rào tiếng khí đeo quanh mình va nhẹ vào nhau kêu lanh canh, lanh canh lúc như gần khi như xa.

Đại đội trưởng Văn Phương đi đầu hàng quân, vóc dáng anh cao lớn, quanh thắt lưng to bản cài những khí kềnh càng: Súng ngắn, lựu đạn, bình toong nước. Khẩu tiểu liên băng tròn của Liên viện trợ nạp đầy cơ số đạn đè trên vai, sau lưng cõng thêm chiếc ba lô, với bộ quần áo lính. Sức nặng ngần ấy vũ khí kéo thân hình đại đội trưởng lệch về một bên. Văn Phương rướn mình bám vào cành cây vắt ngang vách đá rồi đu người lên đỉnh dốc. Một luồng gió đại ngàn từ đâu đó ùa tới mát rượi. Phương tháo chiếc sắt chiến lợi phẩm ở Điện Biên, bộ tóc cợp bụi đất vàng chiến hào Điện Biên xõa xuống khuôn mặt gầy guộc, sạm nắng, mái tóc anh phả ra một mùi hôi của người lính lâu ngày chưa được tắm gội lần nào. Anh khuỳnh tay ngạo nghễ nhìn toàn cảnh phía trước sau đó tháo ống nhòm đeo trên cổ, lấy vòng tiêu cự và quét một đường ngắm về phía sườn núi xa xa. Qua ống kính, Phương nhận ra từ sườn núi bên kia ẩn hiện  bóng gái Thái áo trắng thấp thoáng trên đường mòn rồi khuất vào rừng già. Đó đây tiếng trâu dưới chân núi xen lẫn tiếng chim gọi đàn khi hoàng hôn xuống dần.

Phía sau Phương, các chiến sỹ ào ào len lên dốc, anh giật mình quay lại đưa tay kéo từng chiến sỹ lên đỉnh dốc. Anh nào cũng vội vàng tháo ba lô, vũ khí đặt trước mặt rồi phanh áo, tựa lưng vào vách đá để tận hưởng cái mát mẻ của rừng Tây Bắc. Ở mặt trận Điện Biên đã lâu ngày, các chiến sỹ phải đào hầm đánh lấn, ăn trong hàm ếch, ngủ trong hàm ếch và từng giờ xông lên bắn tỉa, đánh lấn từng bước chân để giành lại từng tấc đất Điện Biên. Mồ hôi vã ra rồi lại khô, cứ thế  kéo dài cả tháng trời, và bộ quân phục cũng bết đất Điện Biên dày cợp như vải bạt. Cuối cùng những cơn ngứa ập đến, ám ảnh và quấy rầy các chiến sỹ Đại đội ba suốt ngày dài qua đêm thâu. Đại đội trưởng đặt ba lô xuống thảm rừng, sau đó vội bẻ một cành cây nhỏ và thọc vào phía sau lưng để gãi cho thỏa cơn ngứa . Lê Xuân đại đội phó phanh áo, rồi tỳ lưng vào vách đá mà kỳ cọ, toàn thân  anh uyển chuyển như một vũ điệu của người Thái đang cao hứng trong dàn múa sạp. Xuân ghé sát vào đại đội trưởng nét mặt hí hửng nói:

- suối.

 Văn Phương mở rộng nụ cười, bộ ria mép rướn lên:

 Tuyệt! Cho anh em tắm một trận được chứ?

 Lê Xuân xua tay:

-  Suối chảy nhỏ lắm, chỉ đủ hứng nước nấu cơm.

Các chiến sỹ cụt hứng ngồi phịch xuống đất rồi vòng tay qua cổ cứ như  thế gãi, anh gãi đến bật máu mà vẫn chưa tan hết cơn ngứa.

 Văn Phương lấy tấm bản đồ trong xà cột ra và anh tìm đường hành quân đêm nay. Ngón tay trỏ của anh bám đất vàng, mọc đua ra như móng rùa di chuyển theo một vệt đường cong chạy quanh co trên bản đồ, thình lình anh reo lên:

 Nậm Then đây rồi!

 Mấy chiến sỹ thì thào: Nậm Then là cái gì nhỉ?. Văn Phương nói:

- lần tôi được nghe một bác dân công hỏa tuyến Điện Biên kể Nậm Then suối nước trời, con trai, con gái tắm sẽ đắt vợ, đắt chồng, sinh con béo tốt xinh đẹp.

Mấy anh lính cười giòn, hàm râu tua tủa như dây thép gai: - Thế thì chúng mình không sợ ế vợ, cứ tắm suối trời là trẻ lại cho mà xem.

Một đêm nữa qua đi, Đại đội ba vượt qua dãy núi cao, bước sang sườn núi bên kia, mở ra cảnh trời bừng sáng, nắng ban mai trải nghiêng nghiêng trên dòng suối lấp lánh uốn mình mềm mại chảy qua thung lũng giữa hai triền núi. Bờ phía Bắc đá sỏi lô xô, bờ phía Nam  một thảm cỏ tranh xanh rờn, trổ hoa trắng rạp mình trong gió sớm. Từ phía thung lũng vẳng lên tiếng suối chảy róc rách êm ả và một làn gió suối lướt qua mát mẻ đầy hứng khởi. Văn Phương dừng lại và reo lên:

  • Đây mới là Nậm Then!

    Mùa mưa đã đến được gần hai tháng, nhưng chưa có một cơn mưa nào đổ qua đây, Nậm Then đã cạn dần, chỗ sâu nhất cũng chỉ ngập ngang thắt lưng. Phương dẫn Đại đội ba vào bìa rừng, xung quanh có những vách đá nhỏ vây quanh như tường chắn, với cách nhìn của con nhà lính, đó là nơi đóng quân thuận lợi cho việc phòng thủ tác chiến nếu khi có địch xuất hiện. Phương đặt ba lô lên một tảng đá và nói:

  • Sáng sớm chưa có ai qua suối này, các anh tắm giặt nhanh chóng để tiếp tục hành quân - sau đó Phương phân công Liên - chiến sỹ anh nuôi cảnh giới, chờ cho đại đội tắm xong mới đến lượt Liên xuống tắm.
  • Đại đội phó Xuân dẫn các chiến sỹ ào ào chạy xuống suối, anh nào cũng sải bước thật dài, vừa chạy vừa cởi áo. Tất cả ùa ra giữa dòng, anh nào cũng thi nhau ngụp lặn, nhảy nhót tung tăng trên dòng suối. Nhiều anh vừa giặt quần áo vừa cao hứng ca hát. Cả một giàn thanh âm với đủ giọng khàn khàn, ô ồ, the thé, trộn trạo vào nhau tạo thành bản hòa tấu của Đại đội ba. Tiếng hát tiếng cười nói vang vọng núi rừng đập vào vách đá, những thanh âm mơ hồ nghe như gần, như xa. Xuân nhìn quanh không thấy bóng người qua lại, anh cởi hết quần áo để vừa tắm vừa giặt. Bộ quân phục mặc đã lâu ngày đất và mồ hôi quyện vào dầy cợp. Xuân dìm ba bốn lần bộ quân phục mời chìm. Các chiến sỹ Thanh, Đạo, Hoàng, Khải ... cũng cởi hết quần áo, ngâm mình xuống nước và chớp thời gian giặt bộ quân phục hôi hám. Cả một quãng suối ngầu lên màu đất vàng từ những bộ quần áo lính thôi ra. Đàn cá nhỏ rượt trong làn nước, đón lấy tất cả những gì là chất béo thừa  từ quần áo lính xả ra. Bỗng nhiên Hoàng ngừng tay giặt, nhao về phía đại đội phó thì thào:
  • Anh Xuân ơi! Hình như tiếng cười đâu đây?
  • Xuân nhếch ria mép chế nhạo:
  • Lại tiên đấy hả, con người Thái đi rừng rất muộn, cứ yên tâm tắm giặt... Chợt Minh Thanh hốt hoảng kêu:
  • Anh Xuân ơi có nhiều người họ đang lội xuống suối toàn đàn mới nguy hiểm chứ!
  • Xuân ngừng tay  giặt, giương đôi mắt tròn xoe, anh thấy chừng năm sáu cô gái người Thái đang rẽ cỏ tranh lội xuống suối. Hai cô đi đầu lội xuống suối nước ngập đến đâu, vén váy lên đến đó, cuối cùng các cởi nốt áo, váy cuốn lên đầu như một vành khăn lớn cứ thế các cũng đùa giỡn trên dòng suối Nậm Then.

             Các chiến sỹ Đại đội ba vội quay mặt đi. Hoàng đang xát phòng gội đầu anh vội ngụp lặn dưới nước. Các chiến sỹ Minh Thanh, Đạo, Hòa, Khải nhiều anh khác luống cuống quay lưng đi, anh  nhắm  nghiền  mắt  lại để tỏ khí tiết người chiến sỹ Điện Biên tránh cái nhìn lỗ mãng đối với phụ nữ tắm khỏa thân.

            Lê Xuân vội ngồi thụp xuống nước để che nửa dưới thân mình, anh ti hí đôi mắt để nhìn toàn cảnh Nậm Then ban mai. Trong đời Xuân từ lúc biết làm trai cho đến bây giờ, lần đầu tiên anh mới được nhìn đích thực người con gái trẻ trung với vẻ đẹp tuyệt trần Nậm Then.

            Hồi còn làng quê bến Đục Chùa Hương, những chiều đi làm đồng về, lần Xuân nhìn thấy những gái đang vén quần, nước lên đùi rửa chân bên dòng suối Yến. Những hình  ảnh ấy đã ấp trong tâm hồn anh nông dân trẻ theo anh suốt chặng đường hành quân trong đời lính dài gần mười năm ròng. Suối Nậm Then này những gái Thái đang đùa giỡn trên dòng suối trong trẻo. Các cô té nước lên vai lên ngực mình, những làn nước tung tóe trong nắng sớm như những bông nắng phủ lên những thân hình trắng nõn đẹp đến ngất ngây, đến khờ dại Xuân không còn nhớ mình đang đứng đâu nữa. Từ dưới nước Xuân nhẹ nhàng nhô đầu lên, mắt nhìn những gái đang lội giữa dòng. Nắng ban mai trải lên thân hình các tạo thành một đường eo lượn qua thắt lưng, nắng ôm  vòng  trên hông bộ đùi căng mịn tràn đầy sức quyến rũ. Xuân sợ người thấy cái nhìn thô lỗ của mình, anh vội lặn xuống nước rồi quờ quạng tìm chiếc quần trôi đi lúc nào không biết. Xuân cố giặt cho nhanh tấm áo còn lại tìm đường thoát thân, anh sợ rằng cùng một dòng suối, nếu tắm chung với phụ nữ Thái sẽ người đồn đại những lời hơn thiệt, tổn thương tới thanh danh chiến sỹ Điện Biên biết đâu người ác khẩu sẽ vẽ thành một tội lỗi, họ sẽ người chiến sỹ quân đội nhân dân như những tên lính Pháp bắt cóc, hãm hiếp phụ nữ Thái khi chúng tiến vào Tây Bắc, Xuân kẹp chiếc áo vào đùi rồi vội xát phòng lên thân mình để tắm cho nhanh. Một cô gái lội đến trước mặt Xuân, chúm chím cười:

            - Bộ đội Điện Biên ơi, noọng xin tí phòng.

             Xuân mở to mắt thấy toàn thân gái Thái trẻ trung, bộ ngực căng điểm đôi nụ hồng trong trắng cặp mắt long lanh. Có lẽ trong đời anh chưa lần nào được nhìn thấy nước da đẹp đến thế. Nhưng rồi Xuân nhắm nghiền mắt lại quay đi, anh cầm bánh phòng đưa tay về phía sau. gái túm lấy cổ tay Xuân. Một luồng cảm xúc mạnh mẽ lan truyền trên khắp thể, anh run lên buông vội bánh phòng ra. gái Thái lên cười:

  • Bộ đội ơi! Xà phòng chạy mất rồi, bắt lại cho noọng.

            Xuân vội vàng nhao theo dòng suối để đuổi theo bánh xà phòng đang trôi, cô gái Thái cũng đuổi theo, nhưng bất chợt cô ngã đè lên lưng Lê Xuân. Một nỗi lo chợt ập đến làm Xuân run sợ, anh nghĩ rằng biết đâu chuyện vô tình này lại là một tội lỗi của mình bị kết tội xúc phạm thân thể người con gái Tây Bắc. Đại đội phó hô to:

  • Toàn đại đội theo tôi rút lui trật tự! Cứ thế Xuân chạy vội lên bờ anh không còn nhớ cái quần của mình đang giặt đã bị trôi mất rồi.

            Đại đội phó cuốn vội cái áo ướt quanh bụng mình và sải bước lên  bờ suối đầy những hòn sỏi to, nhỏ khó bước, toàn thân loạng choạng như muốn đổ sập xuống bãi sỏi. Từ lòng suối các chiến sỹ bật dậy, lao lên bờ, anh xòe hai bàn tay che dưới bụng mình thấy vẫn chưa kín. anh bẻ vội cành sim thơ vài cái lá nhỏ để che bộ phận quan trọng đang trỗi dậy, khó bảo.

            Từ trên cành cây cao nơi đóng quân gần bờ suối, Liên đang ngồi cảnh giới, thấy các chiến sỹ hốt hoảng bỏ chạy, Liên vội tụt xuống, chạy vào nơi đóng quân để báo cáo đại đội trưởng, nhưng Văn Phương đang ngả lưng vào ba lô đã ngủ từ lâu. Bị gọi dậy đột ngột, Văn Phương vội cầm khẩu tiểu liên bang tròn kẹp vào nách sửng sốt hỏi:

  • địch phải không? Sao không nổ súng báo động? Liên hổn hển:
  • Nguy rồi! Anh em đang tắm thì các gái cũng ra tắm không mặc váy áo gì. Anh em mình sợ quá tháo chạy ...

Phương đứng bật dậy đặt súng xuống cạnh ba lô, ngơ ngác nhìn ra phía suối thầm trách mình: mệt quá ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết. Liệu xảy ra điều tồi tệ không?

Các chiến sỹ lần lượt về nơi đóng quân, anh nào cũng cười khúc khích.. Cả một cảnh tượng hoang khó nhìn. Các chiến sỹ lục ba lô lấy quần áo ra mặc. Sau đó mọi người xếp hàng. Tiếng gọi là chấn chỉnh y phục, nhưng nhiều bộ quần áo của anh em đã bị dây thép gai ở mặt trận cào rách bươm. Có lẽ ai cũng hiểu trận đánh đang diễn ra ác liệt, làm gì có được kim chỉ thời gian để víu. Phương ra lệnh cho đại đội tập hợp hàng ngang để điểm danh quân số. Các chiến sỹ tự đếm đến người cuối cùng thì dừng lại. Phương hỏi? Còn thiếu một người nữa các anh biết đó là ai không? Minh Thanh nhanh nhảu đáp:

Đại đội phó Xuân Phương hỏi tiếp: Đang đâu?

Minh Thanh đứng nghiêm trong hàng quân, tóc còn ướt sũng, từng dòng nước chảy qua khuôn mặt gầy guộc đen sạm, Thanh nói:

- Khi đang rút chạy qua bãi sỏi tôi thấy tiếng người đổ  sập  phía  sau, tôi quay lại thấy đại đội phó đang ngã xuống tôi chạy tiếp về đây.

Nói đến đại đội phó Xuân, đại đội trưởng Văn Phương nhớ đến Xuân khi chiến dịch Điện Biên, Xuân đã cùng trung đội của mình tiêu diệt các đề kháng của địch, lập công xuất sắc, cấp trên đã đề bạt vượt cấp cho Xuân lên đại đội phó. Văn Phương nghĩ lung lắm Lẽ nào Xuân thể đảo ngũ để chạy theo các cô gái vào rừng.

“Nếu như không thi hành kỷ luật Xuân để làm gương thì sau đây Đại đội ba này giữ được phẩm chất quân nhân hay không? Cái mạnh của quân đội nhân dân ở ý  chí chiến đấu ngoan cường  giữ nghiêm kỷ luật, nhưng nếu nhân nhượng với Xuân thì biết đâu cả đại đội này sẽ một toán lính tráng kỷ luật. Văn Phương thở dài: - Rồi đây cấp trên buông tha cho mình tội thả lỏng kỷ cương quân đội, làm hỏng các chiến sỹ hay không?”.

Sau phút nóng nảy, đại đội trưởng Văn Phương cũng nghĩ lại cho thấu tình, thấu lý, anh em Đại đội ba toàn những người chưa vợ, đang khát khao tình yêu, hạnh phúc. Trong trường hợp nếu như những gái Thái tự lòng mình muốn san sẻ tình yêu thương của họ cho các chiến sỹ thì đâu phải tội lỗi, đó là nét  đẹp của người con gái hậu phương đối với những chiến sĩ. Nhưng rồi Phương tự phản bác chính mình: “Người lính Điện Biên không thể vào cái thế được các gái cho tình yêu để tùy tiện thể hiện bừa bãi trên dòng suối, người  ta sẽ nghĩ xấu về một cuộc quần dâm giữa những người quân đội nhân dân với những gái Thái trên suối Nậm Then”- Phương còn nhớ có lần anh đọc cuốn tiểu thuyết của nhà văn Xô Viết Inlia- Êrenbua viết về tình yêu, Phương không nhớ hết từng câu, từng chữ của nhà văn mà anh nhớ một cách đại khái: - “Tình yêu đối với tuổi trẻ như người đi đường xa khát nước, cho dù có khát đến đâu cũng phải tìm nước trong mà uống”.

Phương xem đồng hồ tay, anh biết rằng các chiến sỹ đang đứng nghiêm dưới nắng gay gắt đã gần một tiếng đồng hồ. Anh nhìn từng chiến sỹ trong hàng quân, Phương thấy người nào cũng gầy guộc, cũng sạm nắng một nét già đã ẩn hiện trên gương mặt khắc khổ của người thắng trận Điện Biên Phủ. Nghĩ lại những lời tâm sự của các chiến sỹ trên đường hành quân, Phương thấy thương xót anh em và thương cho cả chính mình. Phương nhận ra cuộc đời chinh chiến từ lúc mới tòng quân cho đến lúc này thì ai cũng  biết  cái  khốc liệt của chiến tranh đâu phải chỉ dành riêng cho các chiến đã hy sinh ngoài mặt trận, chiến tranh còn tàn nhẫn ngấm sâu vào cuộc đời của những người thắng trận. Chiến thắng Điện Biên oanh liệt biết chừng nào, các chiến đã hiến dâng tuổi trẻ của riêng mình  để  dành lấy những chiến công vang  lừng  lịch sử. Chiến tranh sắp kết thúc rồi quỹ thời gian của đời lính đã cạn dần trước khi trở về quê hương, liệu nào sẵn lòng yêu một anh lính già với tài sản chỉ vẻn vẹn bộ quân phục mỏng manh trong cái ba lô sờn quai.

Phía bờ suối có tiếng con gái lao xao và bước chân lạo xạo đạp trên sỏi. Văn Phương giật mình nhìn ra phía suối thấy một toán con gái người Thái đang tiến lại phía đóng quân của Đại đội ba. Người đi giữa là đại đội phó Lê Xuân, trên đầu quấn một vòng băng trắng, loang vết máu. Đại đội trưởng chạy vụt ra ôm chầm lấy Lê Xuân, giọng Phương run lên:

- Tôi mong anh quá!

 Một cô gái Thái đi bên cạnh Xuân cười duyên và nói:

       - Bộ đội Xuân chạy trốn, bị ngã vỡ đầu, noọng phải đưa vào rừng lấy thuốc để chữa cho cầm máu rồi đưa về đây trả cho các anh.

 Cô gái dáng thon thả, gương mặt thanh nhã, mũi gọn, mắt sáng, môi cười như cánh đào phai.

- Các anh biết nhảy sạp không?

Văn Phương nhún vai, gương mặt tươi tỉnh, vung tay như một nhạc trưởng:

     - Nổi nhạc lên!

     Thanh nhặt hai hòn sỏi to và lấy cái xoong nấu cơm lật ngược lên, vào đáy xoong thay cho trống. Liên anh nuôi lấy hai cái vung xoong nhôm vào nhau thay cho chũm chọe, hòa tấu thành bản nhạc rừng rộn rã.

     Minh Thanh hăng hái nói như gào

lên:

 Gam đô ma do đấy nhé! Hai ... ba này. Sòn sòn sòn đô sòn, sòn sòn sòn đô ...

Các chiến sĩ đứng xung quanh vỗ tay, toàn thân lắc lư theo nhịp bộ gõ bụp chát. Trên vai áo các anh ướt đẫm mồ hôi như lúc đào công sự.

Phương liếc mắt thấy đáy xoong đã bị bẹp, anh gào to:

Ông Thanh ơi! Gõ nhẹ tay thôi kẻo bục đáy xoong, lấy gì mà nấu cơm chiều nay.

Sáu cô gái nắm tay các chiến sĩ ngả nghiêng theo nhịp nhạc múa sạp. Những đôi vai tròn, những cặp mông nảy lên trong làn váy đen duyên dáng và gợi cảm. Má cô nào cũng đỏ rực, từng dòng mồ hôi lăn tăn nhỏ xuống bộ ngực đầy mộng mơ.

Văn Phương cầm tay cô gái Thái dáng thon thả, Phương nhận ra bông hoa rừng ấy đã nhìn anh không chớp mắt.

- Bộ đội tên không?

- Là Văn Phương. Tôi biết gọi noọng là gì đây?

Cô gái đáp:

- Noọng Chăn Mi. Bộ đội Phương thích về bản Nậm Then không? Rừng Tây Bắc quý bộ đội lắm. Chăn Mi  sẽ  dệt vải cho bộ đội Phương mặc, thổi xôi hấp rừng cho bộ đội Phương ăn chế rượu cần cho bộ đội Phương uống. Chăn Mi sẽ ra suối Nậm Then tắm với bộ đội Phương. Cô áp má vào ngực Văn Phương để lau những dòng mồ hôi chảy trên má cô hồng rực.

Rừng Tây Bắc âm vang tiếng nhạc tiếng hát, tới lúc mặt trời ngả về phía tây. Đại đội ba tiếp tục cuộc hành quân về phương Nam, để lại Nậm Then những chiếc gậy sạp ngổn ngang trên thảm lá rừng.

Trăng thượng tuần nghiêng bên dòng suối, làn nước lóng lánh êm đềm uốn mình quanh  co  trong  bóng  chiều u tịch. Các chiến Đại đội ba lội qua suối, anh nào cũng đi chậm lại để được lội lâu hơn hồi tưởng lại lần tắm suối lúc ban mai đẹp nhất đời mình.

Đoàn quân đi. Rừng khuya Tây Bắc nghe rõ tiếng vũ khí đeo trên lưng các chiến sỹ va nhẹ vào nhau kêu lanh canh, lanh canh rồi khuất trong đêm rừng già Tây Bắc.

Nậm Then lui lại phía sau. Xa dần...

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH NAM ĐỊNH

          Địa chỉ:  171 Trần Hưng Đạo - Thành phố Nam Định
          Điện thoại: (0228) 3849430 - Email: vannghenamdinh18@gmail.com
          Website: http://hoivhnt.namdinh.gov.vn
  Giấy phép của Sở Thông tin và Truyền thông Nam Định số 04/GP-STTTT ngày 19/12/2018
          Chịu trách nhiệm xuất bản: Thạc sỹ Nguyễn Công Thành - Chủ tịch Hội