Tin mới
Thư viện Ảnh
select


Thống kê truy cập
  • Đang online: 10
  • Hôm nay: 134
  • Trong tuần: 1,337
  • Tất cả: 134,060
ĐÊM BẠCH LIÊN
Văn Nhân số 137

               Lê Hà Ngân 

               Truyện ngắn  

              Trống hoàng thành đã điểm canh ba. Sương đông lạnh lùng buốt giá. Thảng vài con chim xoải cánh bay trên nóc điện. Tiếng Nhạn kêu sương khắc khoải vọng vào cung điện khiến đức Thái Tông hoàng đế thở dài. Từ ngày loạn lạc Bình Nguyên tới nay, ngài không đêm nào an giấc. Những tấu thư xem dở vẫn nằm nghiêm ngắn trên án thư. Hương trầm ngan ngát, gió đông thoảng nhẹ bức tranh người ngọc treo kín đáo trên bình phong khẽ lay động. Mỹ nhân nâng cánh Bạch Liên trên đôi tay ngọc vớt nước tung lên. Nét hồn nhiên diễm lệ của nàng vẫn còn đọng lại trong ánh nhìn ngây thơ trong sáng. Hồi ức như mới hôm nào sống dậy bâng khuâng mà xót xa lòng thánh thượng. Hương sen như từ đâu ùa về lay thức ập òa sống dậy. Sen thanh khiết tĩnh lặng nhưng lòng đế vương nổi sóng ba đào. Bức tranh ảo mờ đẫm nỗi niềm xa xót của đế vương. Hồi ức bao kỷ niệm đứt nối sống dậy trong lòng ngài.

    Một sớm mùa xuân, Trần Cảnh theo chú vào đại điện. Chàng ngỡ ngàng trước muôn hồng nghìn tía của vườn thượng uyển đang khoe sắc với tiểu công chúa xinh đẹp đáng yêu như sắc hoa đỗ quyên chúm chím hồng tươi giữa gió xuân. Chẳng e dè, công chúa hồn nhiên nắm tay Trần Cảnh dắt đi trong sắc hương. Môi hồng nũng nịu khiến tim chàng xao xuyến. Hai đứa trẻ mải chơi đuổi bướm trên những cánh hoa, chỉ dừng lại khi nghe tiếng bẩm của thị nữ là đã quá ngọ tới giờ dùng ngự thiện. Thị nữ bối rối khi công chúa chúm chím miệng hoa, ra lệnh:

   - Ngươi hãy kê bàn dọn ngự thiện giữa vườn thượng uyển để ta và công tử dùng bữa cho vui.

   Gió đông thêm lạnh, nhưng ánh nhìn quyết đoán uy quyền khiến cho các thị nữ chẳng dám trái lời tiểu công chúa được cưng chiều của Lý Huệ Vương. Hai đứa trẻ đẹp như tiên đồng ngọc nữ ngồi ăn cơm giữa vườn hoa trong cái gật gù đắc ý và nụ cười mỉm kín đáo của Điện tiền chỉ huy sứ Trần Thủ Độ quyền nghiêng thiên hạ.

    Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu ông như kế hoạch được sắp sẵn. Chẳng biết có phải do thiên duyên trời định hay không mà lần nào vào cung ông cũng đem theo cháu mình để quấn quýt vui đùa cùng công chúa Lý Chiêu Hoàng, bông sen ngọc cuối đời nhà Lý. Làm sao để cánh hoa quý ấy phải thuộc về dòng tộc họ Trần, phải trở thành cháu dâu của mình, ông mới hả lòng thỏa dạ.

    Một sớm xuân nơi điện ngọc, Lý Huệ Tông thở dài khi Điện tiền chỉ huy sứ Trần Thủ Độ quỳ trước bệ rồng:

    - Muôn tâu bệ hạ. Thần xin mạo muội tấu trình. Bệ hạ nay tuổi cao sức yếu, công chúa còn trẻ dại thơ ngây cũng cần nơi nương tựa yên bề gia thất để Lý triều ta âu vàng được bền vững trăm năm. Nay điệt nhi của hạ thần là một thư sinh anh tú nghiên bút sáng láng tinh anh. Xem ra các vương tôn công tử quanh kinh thành không ai hơn được Trần Cảnh. Kính xin thánh thượng mở lòng mà thâu nhận làm phò mã cho loan phụng trùng phùng thì kẻ bề tôi này cũng lấy làm mãn nguyện. Xin cúc cung một lòng phụng sự vương triều họ Lý.

    Lời nói vừa dứt, Trần Thủ Độ đưa ánh mắt nhìn Trần Thị Dung- hoàng hậu của vương triều họ Lý, khiến bà cũng vội vàng quay sang nở nụ cười tươi rói hướng về Lý Huệ Tông, thỏ thẻ:

    - Thần thiếp cũng trộm nghĩ xin bệ hạ thuận lòng cho con trẻ được vui.

  Đưa ánh nhìn Lý Chiêu Hoàng ngây thơ đứng gần bệ ngọc, nhà vua lại liếc sang bên thấy khuôn mặt anh tú sáng láng của Trần Cảnh thì nhẹ lòng và gật đầu ban hôn cho công chúa.

    Đêm hoa đăng bên ánh đèn hoa trúc, nụ đỗ quyên e ấp ngây thơ trong trắng đầy phong vị đế vương làm đắm say trái tim non dại của Trần Cảnh. Chiều nơi cung điện, tơ liễu buông rèm, nàng tha thẩn ngắm cảnh làm thơ. Những đêm đông ấm êm hạnh phúc, nàng thêu thùa may vá. Cái buổi chiều định mệnh khi té nước đùa vui cùng Trần Cảnh, nàng đã đem địa vị một nữ hoàng nhường ngôi cho chồng để thuận theo lẽ tự nhiên. Công chúa hoàng đế Lý Chiêu Hoàng đã biến thành hoàng hậu Chiêu Thánh nhường ngôi cho chồng để trở thành vị hoàng hậu đầu tiên của Trần Thái Tông hoàng đế .

        Thời gian như nước trôi qua cầu. Yêu thương mặn lòng son sắt tương kính phu thê. Chiêu Thánh nhỏ dại dần dần lớn lên trong sự bảo bọc yêu thương của đức vua trẻ tuổi. Chiều hái sen trên hồ, sớm mai bên điện ngọc nghe hoàng oanh ríu ran, nàng hạnh phúc trong cái nhìn đắm say của Thái Tông hoàng đế. Đức vua hay chữ, đa tình luôn đối ẩm tương giao văn chương thơ phú cùng hoàng hậu Chiêu Thánh. Đến giờ mai đang độ, nàng rực thắm như đóa hoa đào mãn khai thì cũng là lúc oan nghiệt đổ ập xuống. Trần Thái Tông rùng mình không dám nghĩ tới những bất hạnh đè lên đôi vai gầy bé nhỏ của nàng.

    Cung hoàng hậu đêm nay heo hắt. Ánh sáng mờ ảo của cây bạch lạp chập chờn trong gió lạnh. Nước mắt nến nhỏ giọt như đang khóc cho Chiêu Thánh hoàng hậu ngày mai phải vâng lệnh triều đình đi tu.  Nàng đau đớn xót thương cho phụ vương, ngậm ngùi tê tái cho phận mình. Đêm nay rồi dời xa mãi mãi. Phận số của một nữ hoàng mất ngôi chỉ còn là nỗi đau trong lòng hậu thế. Duyên phận phải chiều, nàng còn biết làm sao đây khi phận số an bài. Chiêu Thánh muốn nuốt nước mắt vào trong, cố tỏ ra bình thản trước thế sự nhưng những giọt châu không cầm được vẫn lả tả rơi trên má phấn đầm đìa. Nàng nghẹn ngào tủi phận rồi đớn đau khi nhận ra bước chân quân vương đang tiến lại phía nàng. Chàng đấy ư?  Minh quân của lòng thiếp. Tình yêu đầu đời thơ mộng đắm say và đầy trắc ẩn oán hờn nhưng cứ nhìn thấy chàng là tim Chiêu Thánh tan ra trong yêu thương. Thái Tông ngậm ngùi đau xót ôm nàng vào lòng. Lệ quân vương rơi trên tóc giai nhân. Đắng cay chàng phải gạt tình riêng để đẹp lòng thái sư giữ yên vương triều mới lập. Đêm nay rồi nghĩa phu thê cũng đành vĩnh quyết. Chiêu Thánh nức nở vùi đầu vào vòm ngực yêu thương:

   - Hoàng thượng ơi! Thiếp có tội gì mà phải đành chia loan rẽ thúy? Thiếp làm sao sống được nếu không có chàng ở bên?

    Tiếng nàng như gió thoảng nghẹn ngào tê tái lòng Thái Tông hoàng đế. Đôi bàn tay càng ôm chàng chặt hơn. Giọt nước mắt chốn cung son điện ngọc như hòa vào nhau trong đau thương của phận số. Không vì giang sơn gấm vóc, Thái Tông cũng muốn dắt tay nàng đến sơn cùng thủy tận để sống cuộc đời dân dã cho vẹn nghĩa phu thê.  Duyên phu thê đứt đoạn nhưng tình một khối còn mang. Chiêu Hoàng ngậm nước mắt khoác áo tu hành theo thị nữ rời cung son điện trong sớm đông lạnh lẽo. Lá vàng lả tả trên lối đi. Hàng liễu ủ rũ trong buốt giá tiễn một kiếp hồng nhan bất hạnh. Nàng đớn đau gọi tên Thái Tông lần cuối. Hoàng cung chỉ còn là nỗi nhớ nghẹn ngào trong trái tim nàng.

   Hai mươi năm sau, Thái Tông hoàng đế cùng quần thần đánh tan giặc Nguyên Mông. Khói lửa Thăng Long đã rừng rực hào khí Đông A thiêu rụi giặc Thát.  Đất nước một lần nữa ca khúc khải hoàn, Đại Việt lại gìn giữ âu vàng thịnh trị. Sớm nay con chim trong vườn xuân ríu ran. Thái Tông dừng chân trong vườn thượng uyển. Ngước ánh mắt hiền từ nhìn người tùy tùng tâm phúc luôn bên cạnh, thấy đôi chim đang âu yếm, ngài mỉm cười độ lượng:

   - Này trẫm hỏi khanh? Khanh đã tính đến chuyện gia thất hay chưa? Chẳng hay việc nhà thế nào hãy mau tâu trình để ta được rõ.

    Thái Tông yêu kẻ bề tôi Lê Phụ Trần này bởi ông đã từng xông pha nơi khói lửa đem thân mình bảo vệ đức vua trong cơn nguy biến. Uy dũng hơn người, tấm lòng lại trung quân ái quốc nên được ngài sủng ái. Trong những buổi bàn việc quân cơ đều cho Lê Phụ Trần theo hầu. Lời nói và mưu trí của chàng đều được xem trọng. Trần Thái Tông uyên bác thi thư những buổi bình thơ nơi ngự uyển cũng có Lê Phụ Trần theo hầu.

    Thấy hoàng thượng quan tâm tới gia cảnh của mình, đôi mày lưỡi mác và khuôn mặt anh tú của vị võ tướng triều Trần thoáng tư lự:

   - Muôn tâu bệ hạ. Thần xuất thân khố vải, gia phụ bần hàn, chỉ quen binh đao cung kiếm và theo hầu bệ hạ từ bấy tới nay vẫn chưa tìm được người nâng khăn sửa túi. Thân vẫn một mình cô quạnh ạ.

    Thái Tông nhíu mày ngùi ngùi thương cảm vị dũng tướng can trường của mình. Có một chút gì bâng khuâng trong lòng vị vua đa cảm.

     Chim hoàng anh vẫn véo von trên cành. Xuân đang chín. Hải đường mơn mởn nở thắm bước chân quân vương. Cảnh còn đây mà người đã vời xa biền biệt bao năm trời. Nhìn bóng hoa, Thái Tông muộn phiền nhớ thương người ngọc đã dời xa cung gấm. Bao tao loạn không biết bây giờ nàng ra sao? Chiêu Hoàng ơi, phận số của đôi ta do trời già oan nghiệt đã sắp đặt. Ta muốn bỏ cung vàng điện ngọc lên Yên Tử đi tu ngay khi nàng ra đi nhưng vì giang sơn xã tắc đè nặng hai vai nên ta đành ở lại. Vật đổi sao dời giờ nàng ra sao? Câu hỏi đau nhói lòng.

     Chiều muộn sen trong đầm lơ phơ gió. Những cánh bạch liên rùng mình trong sương muộn. Búp sen trắng cố vươn lên để đón nhận ánh sáng của một ngày sắp tắt. Mặt nước mịt mù khói phủ, con thuyền chơi vơi trên sóng nước. Thiếu phụ khỏa tay trong sóng sen. Nàng như hóa đá trong hoàng hôn tịch mịch. Chuông chùa ngân nga điểm trong không trung khiến nàng giật mình bừng tỉnh. Bao sầu muộn như trôi theo sóng nước hư vô. Nhẹ nhàng ôm những bông bạch liên ngát hương vừa ngắt dưới đầm, nàng khỏa mái chèo vào bờ. Thị nữ vội vàng đỡ lấy những bông bạch liên từ tay kẻ dưới thuyền bước lên:

  - Bẩm công chúa. Xin người hãy gìn vàng giữ ngọc. Chiều muộn rồi cũng tới giờ niệm Phật. Xin công chúa hãy quay gót về chùa.

    Đôi mắt thăm thẳm buồn. Niềm không dâng lên đầy tuyệt vọng. Có gì như tiếc nuối xa xăm đầy muộn phiền. Nàng chợt giật mình rồi khẽ gật đầu chậm rãi theo bước chân thị nữ về chùa.

    Lý Chiêu Hoàng đâu hay rằng sau rặng liễu um tùm ven hồ có bóng đế vương đang nhìn theo nàng thở dài. Thái Tông hoàng đế cùng Lê Phụ Trần chiều nay vô tình lạc bước qua đây.  Hai mươi năm trường hận, nước mắt và khổ đau vẫn không làm cho nhan sắc của nàng tàn phai. Mặt hoa da phấn tóc mây, môi vẫn hồng tươi, đẹp ngay cả trong niềm đau khôn xiết. Tim Thái Tông như bị vò xé, lửa lòng bao năm nay bị đè nén giờ cồn cào trong hệ lụy.. Thái Tông thở dài nhìn sang Lê Phụ Trần đang bâng khuâng đắm đuối nhìn theo bóng thiếu phụ vào chùa.

    Một năm sau, hoa đào lại khoe sắc thắm. Bao nụ đào chúm chím trong vườn đông chờ đợi phút giây bung lụa mừng Tết. Dân kinh thành xì xầm to nhỏ rồi nô nức rủ nhau xem dinh quan ngự sử Lê Phụ Trần trang hoàng lộng lẫy đèn hoa náo nức nhộn nhịp đông vui. Nghe bọn hầu trong dinh to nhỏ là quan lớn sắp có hỉ sự vì được Đức Trần Thái Tông hoàng đế đích danh ban hôn nhân. Quan ngự sử uy dũng từng vào sinh ra tử giúp vua bình giặc Thát, kẻ luôn cận kề bên Thái Tông hoàng đế từ nay đã có người nâng khăn sửa túi.

      Và trong một sớm xuân, có đoàn kiệu hoa xe ngựa dừng lại nơi cổng một ngôi chùa trong thành Thăng Long. Công chúa Lý Chiêu Hoàng diễm lệ được thị nữ dìu lên, về dinh quan ngự sử.  Mảnh khăn hồng trùm đầu bay phất phới vẫn không che được những giọt châu thánh thót rơi trong gió xuân. Xuân muộn nhưng trời Thăng Long hôm ấy tươi sáng hơn ngày thường.

                 Đêm tàn canh. Hương trầm nghi ngút khói. Đêm bạch liên ảo diệu với bức tranh mỹ nữ hái sen. Đức Thái Tông bâng khuâng trong hương trầm. Lòng ngài như dịu lại. Trời Yên Tử với ngàn mai trắng xóa chợt hiện ra lay thức vẫy gọi Thái Tông.

      

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH NAM ĐỊNH

          Địa chỉ:  171 Trần Hưng Đạo - Thành phố Nam Định
          Điện thoại: (0228) 3849430 - Email: vannghenamdinh18@gmail.com
          Website: http://hoivhnt.namdinh.gov.vn
  Giấy phép của Sở Thông tin và Truyền thông Nam Định số 04/GP-STTTT ngày 19/12/2018
          Chịu trách nhiệm xuất bản: Thạc sỹ Nguyễn Công Thành - Chủ tịch Hội